Này, thật lòng mà hỏi nhé: nếu chỉ được chọn một cầu thủ để theo dõi xuyên suốt World Cup 2026, bạn sẽ chọn ai? Câu hỏi tưởng đơn giản mà ngồi nghĩ lại thấy đau đầu ghê. Vì lần này khác lắm — 48 đội, 12 bảng, mỗi bảng 4 đội, trải dài từ ngày khai mạc 11/6/2026 đến chung kết khoảng 19/7/2026 trên đất Mỹ, Canada và Mexico. Nhiều trận hơn, nhiều ngôi sao hơn, và cũng nhiều khoảnh khắc “ồ trời ơi” hơn. Mình đã ngồi nghĩ cả tuần — không phải liệt kê top 10 cho có — mà thật sự ngồi hỏi bản thân: ai khiến mình thực sự muốn bật tivi lúc 2 giờ sáng?

Kylian Mbappé — câu chuyện chưa có hồi kết
Mình sẽ nói thẳng: Mbappé là lý do số một mình xem World Cup lần này. Không phải vì anh ấy đẹp trai (dù đúng là đẹp thật), mà vì cái cảm giác xem Mbappé chạy — nó giống như xem một con người đang vận hành ở một tần số khác với phần còn lại của hành tinh này. Tốc độ đó. Cái cách anh đổi hướng trong nửa bước. Nó không tự nhiên.
Nhưng điều khiến mình tò mò hơn tốc độ, chính là câu chuyện chưa xong của anh ấy. World Cup 2018, Mbappé vô địch nhưng còn trẻ quá, vẫn là cậu bé sáng giá trong dàn hợp xướng. World Cup 2022, Pháp thua chung kết dù Mbappé ghi hat-trick — một trong những màn trình diễn đau lòng nhất lịch sử. Anh ấy ghi bàn, đội anh ấy thua. Bước vào 2026, Mbappé 27 tuổi, đang ở Real Madrid, đang ở đỉnh phong độ — đây là World Cup của anh ấy, theo đúng nghĩa đen. Nếu Pháp vô địch lần này và Mbappé là người nâng cúp, mình nghĩ đó sẽ là một trong những khoảnh khắc cảm xúc nhất thập kỷ. Mình chuẩn bị tinh thần vừa xem vừa la hét cả xóm ngủ dậy rồi.
Những cái tên khác mà bỏ qua thì tiếc lắm
Nói vậy chứ World Cup 2026 không thiếu những nhân vật đáng xem. Vinicius Jr. — cái thằng cha này lên sân là không khí khác hẳn, dribble ảo tung chảo và cái cách anh ấy ăn mừng làm cả đối thủ lẫn trọng tài bực mình, nhưng khán giả thì mê. Brazil vốn đã nặng gánh kỳ vọng, còn Vinicius thì cứ thản nhiên mà bay. Xem anh ấy chơi bóng vừa thích vừa lo.
Rồi còn Pedri, Bellingham, Gavi — thế hệ của những đứa sinh ra sau năm 2000 đang tới và họ không có vẻ gì là sẽ khách khí với các đàn anh. Pedri ở tuổi 23 nhìn đã như ông cụ non ngồi điều phối giữa sân — bình tĩnh tới mức đáng sợ. Bellingham thì ngược lại, đá bóng bằng cả trái tim, cảm xúc dâng trào từng trận, kiểu cầu thủ mà dù đội bạn cũng phải gật đầu thừa nhận.
Và mình cũng không thể không nhắc Erling Haaland. Na Uy lần đầu tiên lọt vào World Cup sau nhiều thập kỷ vắng bóng — nếu điều đó thành hiện thực — thì Haaland sẽ là người mang cả đất nước trên vai. Một trung phong thuần chủng, không hoa mỹ, chỉ cần bóng vào vòng cấm là tự nhiên ghi bàn như thở. Nghe có vẻ đơn giản mà chẳng ai làm được như vậy.
Thật ra lúc ngồi theo dõi các kèo bóng đá world cup và dự đoán từ các chuyên gia, mình để ý một điều: người ta bàn về đội này đội kia rất nhiều, nhưng cuối cùng các con số đó đều xoay quanh vài cái tên — Mbappé, Vinicius, Bellingham. Đó không phải ngẫu nhiên.
Thật ra mình xem World Cup vì điều này
Cứ mỗi kỳ World Cup, mình lại có cái cảm giác kỳ lạ — như đang ngồi xem một bộ phim mà chưa ai biết kết thúc. Những ngôi sao mình kể trên có thể tỏa sáng, có thể chấn thương, có thể bị loại ngay vòng bảng bởi một đội không ai để ý. Bóng đá nó tàn nhẫn thế, nhưng cũng vì vậy mà đẹp thế.
48 đội nghĩa là 48 câu chuyện. Trong số đó, mình sẽ chọn theo Mbappé — không phải vì chắc anh ấy thắng, mà vì hành trình của anh ấy, dù kết thúc thế nào, chắc chắn sẽ không để mình thất vọng về mặt cảm xúc. Còn bạn thì sao? Bạn đang chờ xem ai?
Lưu ý: nếu bạn có theo dõi kèo hay dự đoán kết quả, hãy chơi có trách nhiệm — chỉ coi đó là thêm phần thú vị cho trải nghiệm xem bóng đá, đừng để ảnh hưởng đến tài chính và cuộc sống của bạn.
